"Khoan đã." Kiệt Khắc đột nhiên lên tiếng: "Ta nghe đủ mấy lời suy luận vớ vẩn của ngươi rồi." Hắn nhìn Phong Bất Giác, nói tiếp: "Tất cả mọi người ở đây, cơ bản đều bị ngươi chỉ đích danh là hung thủ rồi nhỉ?" Hắn vung tay chỉ thẳng: "Trước khi ngươi vu oan cho một kẻ vô tội khác, ta muốn ngươi giải thích trước, làm sao để rửa sạch hiềm nghi của chính ngươi? Sao chúng ta biết được... ngươi có mượn danh nghĩa thám tử, lấy cớ hỗ trợ cảnh sát phá án để vu oan giá họa cho người khác hay không?"
"Hừ... Hỏi hay lắm." Phong Bất Giác đáp lời, sau đó mỉm cười không nói thêm gì, cứ thế bỏ mặc Kiệt Khắc sang một bên.
Sau một thoáng trầm mặc, Giác ca quay đầu lại, nói với hai vị cảnh sát: "Cảnh thám Tư Khoa Phỉ Nhĩ Đức, cảnh viên Đặng Phổ Địch, hai vị cũng ngồi xuống dùng bữa đi chứ. Nhìn xem, ta đã chuẩn bị sẵn phần cho các vị rồi, chẳng phải thức ăn đều đã dọn lên bàn rồi sao?"




